User Log On

Vietnamese Evangelical Church of Fountain Valley Vietnamese Evangelical Church of Fountain Valley

Welcome To Our Website! Welcome To Our Website!

  • HỘI THÁNH TIN LÀNH FOUNTAIN VALLEY

    • News

      Aug 16, 2022
      [Church Events]CHÚA NHẬT NGÀY 04 THÁNG 09 HỘI THÁNH ĐI TRẠI
      KÍNH THƯA QUÍ THÂN TÍN HỮU, CHÚA NHẬT NGÀY 04 THÁNG 09 HỘI THÁNH SẼ NHÓM THỜ PHƯỢNG TẠI PALI CAMP,

      Jan 3, 2022
      [Community News]LỊCH SINH HOẠT HẰNG TUẦN
      MUỐN BIẾT THÊM CHI TIẾT, XIN LIÊN LẠC SỐ PHONE: ( 714 ) 589-0010

    • Church Video

      GIỐNG HÌNH BÓNG CON NGÀI
      ÁNH MẮT VÀ SỰ CHUNG THỦY
      ANH EM MỘT NHÀ
      LÀM TRỌN LUẬT PHÁP
      MUỐI VÀ ÁNH SÁNG
      NGƯỜI ĐƯỢC PHƯỚC
      CHA VÀ NHÀ CHA
      TÁM PHƯỚC LÀNH
      ĐỨC THÁNH LINH GIÁNG LÂM
      LÀM RẠNG DANH AI?
      Phước Lành Chúa Ban
      Phước Lành Của Vua
      Mẹ - Mom
      Lẽ Mầu Nhiệm Của Đấng Christ
      Hội Thánh Sau Ngày Chúa Phục Sinh
      GẶP ĐẤNG PHỤC SINH
      MỒ HÔI MÁU
      CHÚA CẦN DÙNG NÓ
      LUẬT PHÁP CỦA VUA
      SỰ KÊU GỌI CỦA VUA
      SỰ CẦU NGUYỆN CÓ ẢNH HƯỞNG LỚN
      TRO BỤI CUỘC ĐỜI
      VUA NƠI ĐỒNG VẮNG
      TRÔNG ĐỢI CHÚA. MS DƯƠNG ĐÌNH NGUYỆN
      MỘT TÌNH YÊU, MỘT GIA ĐÌNH
      MÙA XUÂN- TÌNH YÊU NÀO ?
      NĂM MỚI CỦA HY VỌNG ( 1 )
      NĂM MỚI CỦA HY VỌNG ( 2 )
      NGƯỜI NHÀ CỦA ĐỨC CHỨA TRỜI
      LỄ BÁP TÊM CỦA VUA - MSNC TĂNG THÀNH MINH LỄ
      More Media
    • Facebook

      View on Facebook

    • Photos

      HT 10 Năm
    • Hội Thánh 6 Năm

    • TRANG BỒI LINH

      ANH EM MỘT NHÀ

      Ma-thi-ơ 5:21-26

      Câu gốc Mat 5:23-24

       

      Một câu chuyện thần thoại cổ xưa mà có lẽ chúng ta đã nghe qua một lần về chàng Ivan ngốc nghếch. Ivan là một chàng khờ và vì sự khờ khạo của anh ta mà anh trở thành đối tượng bị chọc ghẹo. Hàng xóm thường buông lời trêu chọc một cách khiếm nhã mà anh không có lời đáp trả thích ứng. Anh rất giận dữ với những người hàng xóm hay bạo hành tinh thần anh, nhưng chưa có cơ hội báo thù.

      Một lần nọ lên rừng đốn củi, anh gặp được thần rừng. Thần rừng cho anh một điều ước. Thần bảo anh phải suy nghĩ thật kỹ trước khi nói ra điều ước ao. Tuy nhiên lời ước này có một điều kiện. Đó là khi anh được một điều gì thì tất cả mọi người trong làng của anh sẽ được gấp đôi.

      Sau khi suy nghĩ thật kỹ anh bèn nói: “Xin thần lấy đi của tôi một con mắt”. Lời cầu xin này đồng nghĩa với việc tước mất ánh sáng của mọi người trong làng chứ không phải chỉ riêng hàng xóm của anh ta. Như vậy anh khờ sẽ là người thấy đường duy nhất trong vòng những người mù.

      Khi đọc câu chuyện này, tôi phát hiện ra rằng Ivan là một người độc đáo chứ không phải là một gã khờ đâu. Anh ta biết nắm lấy cơ hội để trả đũa đúng lúc. Cơn giận càng đè nén lâu ngày càng có nguy cơ biến một kẻ vô danh trở thành tên giết người hàng loạt. Nhiều người chưa hề thù oán với anh ta sẽ trở thành nạn nhân bất đắc dĩ của cơn tức giận vô cớ.

      Trong phần Kinh Thánh hôm nay, Chúa Jesus đã nói về diễn tiến hay tiến trình của việc giết người đó. Ngoại trừ kẻ cướp, có thể giết người vì lòng tham lam. Nhưng một người bình thường không có lý do gì để cầm dao giết người nếu không phải là do những uất ức dồn nén lâu ngày.

      Những uất ức dồn nén cộng với lời qua tiếng lại là nguyên nhân của các vụ xung đột. Bắt đầu là một tia lửa, sau đó là một cơn cháy rừng. Bây giờ chúng ta cùng xem diễn tiến và giải pháp mà Chúa Jesus nói đến để tránh kết cuộc của sự giết người.

      I, Diễn tiến của sự bất hòa

      II. Giải pháp cho sự bất hòa

      I, Diễn tiến của sự bất hòa:

      1, Giận: “22 Song ta phán cho các ngươi: Hễ ai giận anh em mình thì đáng bị tòa án xử đoán”. Có nhiều điều trong đời khiến chúng ta giận. Chúng ta giận là vì chúng ta đã hình dung trong tâm trí mình về những điều nên diễn ra, người khác nên cư xử như thế nào, sự việc nên diễn biến ra sao, nhưng những gì xảy ra bên ngoài lại không đúng với hình ảnh trong tâm trí. Do đó, tức giận chính là dấu hiệu cho thấy chúng ta đang thất bại trong việc kiểm soát các sự kiện bên ngoài.

      Ví dụ: Chúng ta nghĩ mình sẽ được tăng lương, nhưng việc đó đã không diễn ra. Giận ông sếp! Chúng ta mong mình đến kịp giờ, trời đổ mưa. Giận ông trời! Đêm nằm, mới chợp mắt được một chút, gặp ông chồng ngáy vang như sấm. Giận ông chồng! Muốn tiết kiệm chút tiền tháng này để làm chuyện gì đó, bà vợ đi mua sắm hết. Giận bà vợ! Đi làm về mệt gần chết, bà hàng xóm qua mắng vốn chuyện thằng con đá banh bể cửa kiếng. Giận thằng con bằng cách đập cho một trận. Đúng lúc đó, đạp phải bãi phân chó trước cửa. Giận con chó, và ném con chó vào thùng rác.

      Khi tức giận, chúng ta phạm phải ít nhất là ba điều tồi tệ.

      -Thứ nhất, chúng ta đã mất khả năng kiểm soát bản thân.

      -Thứ hai, chúng ta mất khả năng suy nghĩ hợp lý.

      -Thứ ba, chúng ta đang cố gắng để làm cái điều chắc chắn sẽ thất bại đó là: tìm cách thay đổi quá khứ và tìm cách thay đổi người khác.

      Chúng ta không thể thay đổi được quá khứ. Cái gì đã quyết định rồi thì không thể làm nguyên vẹn lại như cũ. Chúng ta cũng muốn thay đổi người khác nữa. Chúng ta vật lộn với người khác để cố gắng thay đổi họ. Đó là cuộc vận lộn ở trong tâm trí khiến nhiều đêm mất ngủ.

      Cha mẹ vật lộn với con cái rồi rốt cuộc đành phải chấp nhận cái câu: “cha mẹ sanh con trời sanh tính”. Đó là một lời oán than về tính cách khác biệt của những đứa con trong nhà. Mấy đứa con không có cùng một cá tính giống nhau. Chúng ta biết rằng, mười đứa con là mười dấu vân tay khác biệt. 7 tỷ trên thế giới này là 7 tỷ cái tôi không hề trộn lẫn với nhau. Không bao giờ chúng ta có thể thay đổi người khác ngoại trừ Đức Chúa Trời là Đấng đã dựng nên thể chất vô hình trong mỗi con người đó.

      Chúng ta giận vì những quyết định trong quá khứ. Chúng ta ta giận vì những người lãnh đạo chúng ta có những quyết định không hợp lý. Chúng ta giận vì Hội Thánh có những anh em không cùng môt suy nghĩ với chúng ta. Chúng ta giận vì diễn tiến của thời cuộc không theo ý chúng ta muốn. Vậy giận nhau có ích lợi gì khi mà không thể thay đổi hoàn cảnh. Tuy biết vậy, nhưng con người chúng ta dễ rơi vào cảm xúc nhất thời.

      Chúng ta nhận định điều người khác đang làm là sai, và cơn giận mà chúng ta đã thể hiện ra là nhằm cố gắng thay đổi lại những điều đó hoặc để trả đũa cho bõ tức. “Đá thì nặng, cát cũng nặng; Nhưng cơn tức giận của kẻ ngu dại còn nặng hơn cả hai” (Châm ngôn 27:3). Phần nhiều cơn giận của loài người chúng ta đều là ngu muội.

      Trong lúc tức giận, chúng ta dùng nhiều công cụ để trả đũa một người làm đau chúng ta. Gạch, đá, dao kéo, bàn ghế, ly chén cứ vậy mà ném. Nhưng cái ném ra dễ dàng hơn cả là dùng cái miệng. Chúng ta biết lời nói cay độc sẽ làm đau đớn trái tim. Lời nói cay độc đó chính là sự mắng chửi.

      2, Mắng chửi:

      Câu 22b “ai mắng anh em mình rằng: Ra-ca, thì đáng bị tòa công luận xử đoán; ai mắng anh em mình là đồ điên, thì đáng bị lửa địa ngục hành phạt”. Chữ Ra-ca hơi khó dịch vì nó có nghĩa là cái đầu rỗng tuếch. Theo cách nói của người Việt ngày nay tạm dịch là não cá vàng, mất trí nhớ tạm thời, nói trước quên sau. Ra-ca chưa phải là câu chửi. Còn “đồ khùng” là chửi nặng hơn. Trong văn hóa của người Việt chúng ta có thể thấy có nhiều thể loại chửi. Từ chửi nhẹ nhàng đến chửi gay gắt gọi là “nâng tầm cao sỉ nhục”.

      Đầu tiên chỉ là nói bóng nói gió, nói mát mẻ, nói xa nói gần, nói nước đôi – muốn hiểu sao thì hiểu rồi bắt đầu mới đến chửi. Tôi xem từ điển thì thấy các thành ngữ như là chửi cha, chửi xéo, chửi móc, chửi đông đổng, chửi tắt bếp, chửi tối mặt tối mũi, chửi lên bờ lên xuống ruộng, chửi té khói, chửi như vãi trấu, chửi tưới hột sen, chửi búa xua, chửi tứ tung, chửi tùm lum tà la, chửi sa sả, chửi cho tắt đài, chửi sùi bọt mép, chửi nâng tầm trí tuệ.

      Thậm chí cái sự chửi bới đó đã được đem vào văn chương và thi ca. Trong ẩm thực ngày nay có những quán ăn như “Quán bún chửi, Quán Miến chửi”, dân cư mạng đổ xô về ăn uống để được nghe chửi. Cái lạ trong não bộ con người là vừa chịu tốn tiền để bị hành hạ vì một miếng ăn, vừa chịu nghe chửi để khám phá cái độc và lạ trong văn hóa ẩm thực người Việt. 

      Trong nghệ thuật xô bồ hiện nay thì có “thánh chửi”. Tôi không hiểu sao cái thói “chửi rủa” này lại được tung hê như vậy. Nhiều danh hài được người ta vỗ tay tán thưởng vì chửi không rớt xuống đất câu nào.

      Trong khi người Israel từ ngàn xưa đã được dạy dỗ rằng “chớ rủa sả, hãy chúc phước” thì người Việt chúng ta lại nâng tầm văn hóa chửi rủa. Một bài viết về văn hóa chửi của Việt Nam viết như sau:

      “Nhiều người tự hào rằng ở Việt Nam có hẳn một cái gọi là văn hóa chửi – có nghĩa là người Việt chửi có vần có vè, có ve có vẩy; chửi có bài bản, lớp lang. Nếu văn hóa được định nghĩa như là những giá trị vật chất, tinh thần do con người tạo ra trong lịch sử hay lối sống, cách ứng xử có trình độ cao thì quả thật chửi cũng là một nét văn hóa”.

      Chúng ta những người Việt tin Chúa ngày nay đã bị nhiễm bẩn bởi cái “nét văn hóa” này. Đối với tôi, nó chẳng có gì đẹp cả. Trong cuốn Tìm về bản sắc văn hóa Việt Nam của Trần Ngọc Thêm có đoạn:

      “Với lối chửi có vần điệu, có cấu trúc chặt chẽ, người Việt Nam có thể chửi từ giờ này qua giờ khác, ngày này qua ngày khác mà không hề nhàm chán. Đó là một nghệ thuật độc nhất vô nhị mà không một dân tộc nào trên thế giới có được… Nghệ thuật chửi Việt Nam chủ yếu xuất phát do nếp sống cộng đồng tình cảm, ưa tế nhị và để tránh cái thô tục không cần thiết, người ta có hàng trăm cách, trăm lối diễn tả xa xôi, bóng gió được coi là tao nhã mà vẫn làm đối thủ tức đến hộc máu mồm. Bên cạnh chửi tục, người ta còn có lối nói mát, nói mỉa, nói xéo, chê bai cũng độc địa kinh khủng mà người ta cũng gộp luôn vào, mở rộng thuật ngữ chuyên chửi”.

      Kính thưa Hội Thánh, chúng ta không thể phủ nhận cái thói xấu tệ này của dân tộc chúng ta. Nó chảy trong từng mạch máu của người Việt. Nó là lửa địa ngục vẫn còn đang âm ỉ cháy. Nó cháy ở trên lưỡi người nóng giận. Chúng ta có khuynh hướng lập lại điều mà tổ tiên người Việt chúng ta đã làm.

      Hãy nghe lời Chúa trong Ê-phê-sô “Nhưng anh em học cho biết Đấng Christ thì chẳng phải như vậy, vì anh em đã nghe đạo Ngài, và được dạy dỗ trong Ngài rằng anh em phải bỏ cách ăn nết ở ngày trước, thoát lốt người cũ là người bị hư hỏng bởi tư dục dỗ dành, mà phải làm nên mới trong tâm chí mình, và mặc lấy người mới, tức là người đã được dựng nên giống như Đức Chúa Trời, trong sự công bình và sự thánh sạch của lẽ thật.” (Ê-phê-sô 4:20-24)

      Sách Gia-cơ là một sách rất đặc biệt vì nói nhiều về cái lưỡi làm nên tôi ác. “Hết thảy loài muông thú, chim chóc, sâu bọ, loài dưới biển đều trị phục được và đã bị loài người trị phục rồi; nhưng cái lưỡi, không ai trị phục được nó; ấy là một vật dữ người ta không thể hãm dẹp được: đầy dẫy những chất độc giết chết” (Gia-cơ 3: 7-8).

      Tôi cầu xin Chúa giúp đỡ chúng ta hãm dẹp được cái lưỡi của mình. Vợ chồng cãi nhau cũng vì cái lưỡi. Hội Thánh phân ly cũng vì cái lưỡi. Nhất là cái lưỡi của lửa địa ngục được sử dụng qua email và tin nhắn. 

      II, Giải pháp cho sự bất hòa:

      Tại đây tôi trích dẫn 4 bước giảng hòa dựa theo cuốn sách của Rev. Ken Sande trong cuốn sách “A Biblical Guide to Resolving Personal Conflict”. Tạm dịch là “Hướng dẫn Kinh Thánh để giải quyết những xung đột cá nhân”. Có 4 bước mà tác giả đưa ra gồm có bốn chữ “G”.

      1st G: Glorify God

      2nd G: Get the Log Out of Your Own Eye

      3rd G: Gently Restore

      4th G: Go and be Reconciled

      Để thuận tai ở trong tiếng Việt, tôi dùng 4 chữ “L”

      Thứ nhất: Làm vinh hiển Chúa

      Thứ hai: Lấy cây đà ra khỏi mắt

      Thứ ba: Lòng mềm mại phục hòa

      Thứ tư: Làm theo lời.

      Bốn câu Kinh Thánh tương ứng:

      • “Vậy, anh em hoặc ăn, hoặc uống, hay là làm sự chi khác, hãy vì sự vinh hiển Đức Chúa Trời mà làm.” (1 Cô-rinh-tô 10:31)
      • “Trước hết phải lấy cây đà khỏi mắt mình đi, rồi mới thấy rõ mà lấy cái rác ra khỏi mắt anh em mình được” (Ma-thi-ơ 7:5)
      • “Hỡi anh em, ví bằng có người nào tình cờ phạm lỗi gì, anh em là kẻ có Đức Thánh Linh, hãy lấy lòng mềm mại mà sửa họ lại; chính mình anh em lại phải giữ, e cũng bị dỗ dành chăng” Ga-la-ti 6:1)
      • “Hãy làm theo lời, chớ lấy nghe làm đủ mà lừa dối mình” (Gia-cơ 1:22)

      Thật khó để bỏ qua mọi việc bằng sức riêng của mình. Nhưng vì vinh hiển Chúa, chúng ta sẽ dễ dàng bỏ qua hơn. Nếu vì cái tôi bị tổn thương, chúng ta sẽ trả đũa bằng mọi cách. Càng trả đũa càng tăng dần cường độ thương tổn. Sự đau đớn càng khoét sâu thêm. Vả lại, không ai trên đời này là một chàng khờ trong câu chuyện mà tôi dẫn nhập cả. Nếu chàng khờ vẫn biết cách để trả thù khi có cơ hội, thì xác thịt của lòng oán hận không bao giờ chịu ngủ yên. Hãy vì sự vinh hiển Chúa mà quên đi chuyện cũ.

      Nếu biết lấy cây đà ra khỏi mắt, chúng ta sẽ nhìn thấy một chân trời đã từng bị che khuất. Chúng ta không mù, nhưng có nhiều điều dễ làm chúng chúng ta tối mắt lại. Lòng tham làm người ta tối mắt. Cơn giận dữ cũng làm người ta tối mắt.

      Lấy lòng mềm mại để sửa ngay lại và hãy làm theo lời là hai mạng lệnh làm Chúa vui lòng.

      Câu 23, 24 “Ấy vậy, nếu khi nào ngươi đem dâng của lễ nơi bàn thờ, mà nhớ lại anh em có điều gì nghịch cùng mình, thì hãy để của lễ trước bàn thờ, trở về giảng hòa với anh em trước đã; rồi hãy đến dâng của lễ”. Là cha mẹ, thỉnh thoảng chúng ta vui khi thấy con cái về thăm nhà, nhất là con gái. Đứa con gái về ở nhà mấy ngày. Cha mẹ hỏi:

      - “Con gái! sao chồng con không về?”. Nó trả lời:

      - “Giận ổng rồi, không muốn sống chung nữa” và xin ở nhà chăm sóc cha mẹ. Nó mua nhiều bánh trái biếu ông bà và nấu nhiều món ngon đãi cha mẹ. Trong lúc vơ chồng tụi nó đang giận nhau như vậy, cha mẹ ăn uống có ngon không? Cha mẹ sẽ nói gì? Co lẽ ông bà sẽ nói:

      “Thôi, con về nhà làm hòa với chồng đi. Khi nào về thăm cha mẹ thì cả hai vợ chồng cùng về. Về đi, xin lỗi chồng một tiếng!”.

      Đó là cái cảnh mà chúng ta thường thấy trong văn chương hay là phim ảnh Việt Nam. Ở phần Kinh Thánh này cũng tương tự như vậy. Chúa thấy dân sự Chúa cãi nhau rồi đến trước bàn thờ mang theo của lễ. Chúa thấy tấm lòng nặng trĩu của sự giận hờn. Chúa nói gì trong Ê-sai 1:11 “Muôn vàn của lễ các ngươi nào có can hệ gì đến ta. Ta đã chán chê của lễ thiêu bằng chiên đực và mỡ của bò con mập. Ta chẳng đẹp lòng về huyết của bò đực, chiên con và dê đực đâu …Tay các ngươi đầy những máu”.

      Họ có giết người đâu mà tay đầy những máu? Họ sẽ đi đến chỗ giết người khi cơn giận đủ cho sự giết chóc diễn ra. Ai ghét anh em mình là kẻ giết người vì khi nọc đọc của sự ghen ghét đủ lớn thì sự chết sẽ xảy ra.

      Áp dụng:

      1, Khi chúng ta giận, tức là chúng ta mở một cánh cửa cho ác thần bước vào. Vua Sau-lơ giận Đa-vít là người được xức dầu để thay thế ông. Cơn giận đó chỉ tình cờ qua một câu hát. Cơn giận đó cũng có thể từ lời khen ngợi vô tình. Cơn giận đã được nghiền ngẫm trong phòng ngủ, trong cung điện, trên ngai vàng. Và đối với chúng ta, nhiều cơn giận đã đi theo chúng ta suốt cả ngày làm việc. Thậm chí nó đi vào giấc mơ của mỗi người. Khi chúng ta biết rằng Đức Chúa Trời xoay chuyển mọi thế cờ chính trị, Ngài khiến cho mọi việc tuân theo ý Ngài muốn thì loài người cãi lẽ với Đức Chúa Trời chẳng bao giờ thắng hơn.

      2, Hãy cầm giữ lưỡi mình. Chúng ta đã bị nhiễm bẩn từ trong máu mình một nền văn hóa ưa chửi rủa, thích nói xấu và cười đùa với những chuyện tiếu lâm tục tĩu. Bạn đã được cứu rồi, được tha thứ rồi. Hãy biến đổi theo ảnh tượng của Đấng đã dựng nên mỗi chúng ta.

      3, Hãy giảng hòa. Cuộc đời này ngắn lắm. Chúng ta chỉ là người đang đi đường. Chúng ta chỉ là người nơi quán trọ. Chúng ta chỉ là lữ khách của trần gian. Tại sao lại để những việc nặng lòng trong tâm trí với những kẻ đang đi đường. Nếu Đức Chúa Trời làm ơn trên họ và làm ơn trên chúng ta thì bởi ơn đó chúng ta kết bạn với nhau. Nhưng nếu Đức Chúa Trời chấm dứt ơn huệ đó, chúng ta rẽ sang một lối khác và đi trên một lộ trình khác. Trên mọi nẻo đường đời đều có những khó khăn, có những người thuận ý và chắc chắn có những người khác ý.

      4, Đức Chúa Trời là Cha. Chúng ta là anh em một nhà nhưng chúng ta có thể ở khác phòng và làm ruộng trên những cánh đồng khác nhau. Tôi có thể sơn một căn phòng màu hồng và anh có thể sơn căn phòng màu xám. Tôi thích một người bạn ồn ào, còn anh thích một bạn tĩnh lặng. Tôi thích quan điểm này, còn anh thích quan điểm kia. Chúng ta khác nhau nhưng không vì thế mà chúng ta ghét nhau. “Ai ghét anh em mình là kẻ giết người”.

      5, Hãy trả hết mọi nợ nần của thế gian, kể cả lời xin lỗi: “Quả thật, ta nói cùng ngươi, ngươi trả còn thiếu một đồng tiền, thì không ra khỏi tù được.” (Ma-thi-ơ 5:26). Chúng ta tin vào ân điển của sự tha thứ và cũng tin vào tòa án phán xét. Trong lúc còn có thể gặp nhau mỗi ngày, mỗi tuần, trong lúc trải qua những ngày ở trọ trên đất, trong lúc đi đường và gặp những người nghịch ý với chúng ta – hãy làm hòa – vì ai biết ngày nào chúng ta bị cất đi khỏi đất người sống.

       

       

       

       

    • Google Search